NỬA BẢN TÌNH CA TẶNG MẸ Giờ con mới nhận ra sau vỏ bọc kiên cường

NỬA BẢN TÌNH CA TẶNG MẸ
Giờ con mới nhận ra sau vỏ bọc kiên cường
Sâu thẳm trong con vẫn yếu mềm hơn tất thảy
Mùa đông - bản tình ca của rong rêu trên tường ấy
Chỉ trái tim này vết thương vẫn vẹn nguyên
Cứ nghĩ tuổi này, sau bao cuộc bão dông
Vững chãi trước xoáy đời, ngụp lặn trong dâu bể
Ngược nắng gió và rồi sẽ sạn chai hơn thế
Nhưng chỉ là đứa trẻ ngác ngơ tìm mẹ trong chiều
Thèm lắm một lần được úp mặt vào mẹ yêu
Cầm bàn tay già nua mà xoa vào thô ráp
Để mọi gai góc, tủi hờn được rụng rơi theo hết
Trước mẹ bao dung con bé bỏng vô cùng
Ước một lần cất tiếng gọi mẹ thương
Vẫn nghe thấy câu trả lời của mẹ
Điều giản đơn sao cách xa vời vợi
Giờ có thét gào cũng vô nghĩa mà thôi
Con lại bước đi trên hun hun đường dài
Để lại sau lưng một trời thương nhớ
Bản tình ca viết dở...
Và cứ dối lòng rằng... con đã an vui.
Đ.A.P
27/06/2020

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *