Trái ngọt trong vườn - Phần 1

Đừng thì thầm như mẹ, đừng nói giọng nghẹn ngào như muốn khóc. Mẹ ơi, con không muốn bị bỏ rơi nhưng con không hề muốn đi đến nơi xa lạ ấy
Tan học tôi vội vã đạp xe về, chiều nay thầy cho về trễ nữa tiếng mà tôi định làm xong bản thảo để giao cho đúng hẹn rồi mới đến quán cà phê thay ca cho thằng Vĩnh. Lúc vội vã thì thời gian bỗng nhiên trôi nhanh, tôi cứ xem đồng hồ mà trách thầm cây kim giờ hình như trở chứng nên cứ chay vùn vụt. Thường ngày tôi còn dành cho mình một chút thời gian, đạp xe thật chậm qua cầu, nhìn dòng sông êm ả trôi ra biển. Tôi còn có lúc nhìn theo mặt trời đỏ hồng đang chìm dần phía bên kia cù lao xanh ngắt bóng dừa. Tất cả quen thuộc đến nỗi nhắm mắt lại tôi vẫn có thể nhìn thấy chỗ cửa sông có mấy cái vó nhà ai đang rung rinh theo con nước. Hôm nay vội quá chẳng dám nhởn nhơ nhưng tôi cũng kịp nhìn về phía bên đầu cầu chiều nay tàu , thuyền đậu san sát và kịp nhớ tháng này biển động.
Khi nhận ra thì đã không còn kịp, trời chuyển mây rất nhanh và mưa đột ngột. Đành đội mưa và chạy, nước mưa tạt vào mặt rát rạt, tôi vuốt mặt không kịp, nước mưa chảy vào mắt cay sè. Về đến nhà thì tôi lạnh run, mũi nghẹt cứng. Tôi thay quần áo, lau đầu thật khô, bây giờ thì không thể làm gì khác hơn được đành phải lỡ hẹn với khách, ngày mai chịu trận cho chị chủ tiệm mắng vài câu. Tôi lên giường nằm, định bụng nghỉ một chút rồi đi làm. Hai mắt cứ díp lại, rồi ngủ quên hồi nào không biết.
Tôi tỉnh lại lúc nửa đêm. Đầu nhức như búa b ổ, bụng kêu sùng sục vì đói, tôi nhổm dậy định tìm thứ gì để ăn mà không sao dậy nổi. Miệng đắng ngắt và người nóng hầm hập, chắc là bệnh rồi. Lại nhớ mình bỏ một buổi làm tối qua, thế nào cũng bị trách móc. Mệt quá, tôi quơ cái mền trùm kín đầu, cơn mơ lại chập chờn nửa thức nửa thôi.
Tôi thấy mẹ ngồi bên cạnh, mắt ngân ngấn nước, bàn tay mẹ sờ lên trán tôi “Đi với ba mẹ đi con, ở lại một mình ai săn sóc con”. Tôi xoay người tránh bàn tay mẹ. Lạnh quá. Hình như mẹ ko vai tôi “Nghe lời mẹ đi con”. Tôi vùng ra “ Con không tiđi đâu, không đi đâu”. Ba đứng đâu đó bên cạnh. Có một tiếng vỡ lớn, như tiếng một cái ly thủy tinh vừa rơi xuống đất “Mặc nó, để mặc nó. Đồ cứng đầu”. Rồi ba thét lên “Từ nay sống chết mặc nó, nó cứ ở lại. Để xem sống một mình có được không”.
Tôi vùng vẫy cố thoát ra cái gì đó đang đè nặng lên mình. Mồ hôi toát ra như tắm. Tôi nhìn quanh, chỉ có mình tôi giữa đêm khuya. Đêm yên lặng, chỉ nghe tiếng lạch cạch của chiếc đồng hồ. Giá như lúc này có mẹ, thấy đèn phòng tôi sáng thể nào mẹ cũng lên thăm chừng. Mẹ sẽ lau mồ hôi, rót cho tôi ly nước. Nếu biết tôi đói mẹ sẽ pha cho tôi ly sữa, ép tôi ăn thêm mấy cái bánh vì khi tôi đau mẹ sẽ không bao giờ cho tôi ăn mì gói. Lâu lắm rồi tôi không được mẹ săn sóc, lâu lắm rồi tôi tự đi chợ nấu ăn, tự giặt giũ, những việc mà khi có mẹ tôi không bao giờ phải nghĩ đến. Có mẹ ở nhà, mọi thứ đều có sẵn, còn bây giờ nếu nửa đêm bị đói thì trong nhà không có gì để ăn. Bây giờ tôi có ít thời gian, đi học hay đi làm về ghé hàng cơm bình dân là xong, có khi chỉ một ổ bánh mì cũng đủ.
Tôi gắng hế sức để xuống nhà dưới rót một ly nước. Mấy cái chai rống không như trêu ngươi tôi. Cái ấm nhẹ tênh, cổ họng tôi khô đắng. Tôi mở cửa nhìn ra đường, khuya lắm rồi, đèn hàng xóm tắt tối thui. Tôi đóng cửa chán nản nằm vật ra giường, lại trùm mền và chỉ chờ có thế cơn mê lại dìm tôi xuống.
Trời tối đen, hình như tôi bị nhốt trong nhà của mình, sao không có tiếng động nào. Tôi thèm được nghe tiếng nói, tiếng ai cũng được, kể cả tiếng ba la hét khắc nghiệt, kể cả tiếng cười đùa tinh nghịch của hai đứa em gái. Ai nói gì đi, nói to lên. Đừng thì thầm như mẹ, đừng nói giọng nghẹn ngào như muốn khóc. Mẹ ơi, con không muốn bị bỏ rơi nhưng con không hề muốn đi đến nơi xa lạ ấy. Mẹ nói với ba đi mẹ, nói giùm con rằng con muốn có đầy đủ gia đình mình, nhưng là ở tại đây, ngay chính ngôi nhà nhỏ thân yêu mà ba từng tự hào là cất lên từ chính mồ hôi và nước mắt của mình.
Không có ai nghe tiếng tôi nói. Cả mẹ nữa, mẹ cũng không biết là con trai của mẹ đang khóc mà không cần giấu giếm bởi vì chung quanh tôi là bóng tối, tôi bị nhấn chìm trong bóng tối, có ai thấy nước mắt của tôi đâu.
23/07/2016 , Truyện ngắn của Lưu Cẩm Vân – Kiến thức ngày nay – năm 2006

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *